Những băng cướp khét tiếng

cuộc đời của Bạch Hải Đường được dựng lên thành nhiều bộ phim và đặc biệt là qua sảnh khấu cải lương. Những giai thoại được thổi phồng, thêu dệt trong dư luận thành phố sài thành trong nhiều năm về việc xuất quỷ nhập thần của Bạch Hải Đường như tự tháo dỡ còng tay - chân, đào tẩu khỏi trại giam và để lại lời nói Bạch Hải Đường sinh ra chưa phải để ngơi nghỉ tù...


15 tuổi tự "thư sinh" điển trai đổi mới tên giang hồ máu mặt, nghĩa khí

Cuộc đời Bạch Hải Đường có thời khắc được báo mạng mô tả như một “ngôi sao” màn bạc. Có lẽ rằng cái khí phách của tướng cướp họ Bạch đã khiến người dân nhiệt tình ái mộ.

Bạn đang xem: Những băng cướp khét tiếng

Theo các giai thoại đề cập lại, Bạch Hải Đường vốn thương hiệu thật là Nguyễn Ngọc Truyện. Truyện ra đời và phệ lên với cùng một tuổi thơ lam đàn nhưng hắn là bạn hiếu thảo với phụ vương mẹ, tất cả tình nghĩa với anh em.

Vào trong thời điểm 1950, nơi đông đảo xóm đơn vị lụp xụp trên thị làng mạc Long Xuyên (nay là tỉnh giấc An Giang), Truyện được có mặt đời. Hầu như ngày còn thơ, hắn là 1 cậu nhỏ xíu kháu khỉnh, mặc dù nhà túng thiếu nhưng nước domain authority của Truyện vẫn sáng ngời, đôi mắt luôn luôn tinh anh sáng dạ.

Cuộc sinh sống cứ âm thầm lặng lẽ trôi, Truyện là niềm sung sướng của phụ huynh cũng như họ mặt hàng nội ngoại, ai nấy phần nhiều tin chắc hẳn rằng Truyện bự lên thông minh, sau này "nở ngươi nở mặt". Rồi Truyện thành anh cả của bốn fan em gái. Cha mẹ Truyện làm lụng quần quật suốt ngày để nuôi nấng một lũ con đã tuổi nạp năng lượng tuổi lớn.

Dù túng bấn lam cộng đồng nhưng Truyện vẫn được bố mẹ đầu tứ cho học tập đầy đủ.Thế nhưng, trái với những mong muốn mỏi của cha mẹ, từ thời điểm năm lớp 4, Truyện ban đầu sinh tật, ngán học, cứng đầu, không còn ý nghĩ lắp bó cùng với đèn sách nữa.


Truyện bỏ tất cả, lang thang đầu đường xó chợ, la cà sòng bài, nơi đá gà hay bi thiết thì tỷ thí hơn thua bởi những trận đấm đá. Đúng năm 15 tuổi, Truyện đưa ra quyết định rời trường lớp và bước đầu ra đời bươn chải bằng nghề lặt rác.

Để chứng tỏ cho niềm tin “tự lập”, Truyện vác bao sở hữu đi nhặt rác, nhặt ve chai, tụ tập anh em hư hỏng thuộc trang lứa, ngủ bờ ngủ bụi. Cuộc sống đời thường bôn tẩu giang hồ nước của Truyện cũng bắt đầu từ đó…

Những hình xăm với chân thành và ý nghĩa sùng đạo Phật, hiếu thảo với phụ vương mẹ ban đầu xuất hiện nay trên cơ thể cường tráng của Truyện.

Để trầm trồ là đứa con có hiếu cùng với mẹ, Bạch Hải Đường đã đóng lên bắp chuối của hắn mẫu chữ: “Xa quê nhà nhớ bà mẹ hiền”. Kề bên đó, để biểu thị khát vọng một bầy anh có “số má” giang hồ, khiến lũ em nể trọng, hắn xăm sau lưng hình bé đại bàng xòe cánh sút trên quả địa cầu bay trên mặt hải dương xanh có dòng chữ: “Vượt trùng dương ra hải đảo”.


Năm 16 tuổi, phụ vương Truyện làm nghề lơ xe, ko cam lòng chú ý cảnh đàn ông khổ, tức tốc thuyết phục xin mang lại cậu một chân lơ xe. Chính thời hạn đu tín đồ bên cánh cửa của không ít chuyến xe khách hàng tốc hành từ Long Xuyên đi đề xuất Thơ, tp sài gòn đã phát triển thành một thanh niên lương thiện thành kẻ thanh lọc lõi.

Năm 18 tuổi, Truyện được bố mẹ cưới vợ, sinh 2 người con trai. Truyện quăng quật nghề lơ xe, vừa trốn quân dịch, vừa chạy xe pháo lôi nhằm nuôi bà xã con.

Rồi bé bị dịch nặng, ko tiền chữa trị. Trong khi túng quẫn, Truyện liều lấy trộm dòng xe Honda, buôn bán lấy tiền download thuốc mang lại con, bắt đầu con đường trộm cướp. Bị tác động bởi mẩu truyện tướng chiếm Điền khắc Kim đăng trên báo, Truyện cũng trộm giật nhắm vào người Mỹ.

Một ngày nọ, Truyện đưa ra quyết định bỏ nghề lơ xe tìm tới võ đường ở nên Thơ xin học tập võ. Tại đây, Truyện được một võ sư lừng danh thu nhận làm đệ tử sau khá nhiều lần không đồng ý hắn nhưng yêu cầu chịu lose độ gan lỳ của Truyện. Ngay ngày nhập môn, vị sư phụ nhận định và đánh giá rằng: "Ta dạy võ cho bé rồi gồm ngày con sẽ nên bội lại ta thôi".

*
Bạch Hải Đường vào trại giam - Ảnh: Lao cồn

"Khoét vách" ngục, phá gông cùm,đào tẩu ngoạn mụctại các trại giam

Đầu những năm 1970, cái brand name Bạch Hải Đường trở nên rất nổi bật nhất vào giới tù nhân miền Nam, lấn lướt hết các tên du đãng có “số má” ở sài Gòn.

Chỉ trong 3 tháng đầu xuân năm mới 1971, Truyện đã đột nhập vào các gia đình người Mỹ 8 lần, đem 5 tivi, 5 lắp thêm hát, 4 thùng rượu, 2 thùng dung dịch lá… tháng tư năm 1971, tần suất trộm cắp của Truyện càng rậm rạp với 7 chiếc xe Honda trộm được. Qua mon 5/1971, số chiến lợi phẩm của Truyện là trăng tròn xe honda...

Chỉ trong mấy tháng cơ mà TP.Long Xuyên tất cả cả trăm mẫu xe Honda bị mất, lực lượng cảnh sát tại chỗ này phải để trong triệu chứng báo động. Một chiến dịch tầm nã quét bài bản được tiến hành, nhưng không tìm kiếm ra được thủ phạm.

Những năm ấy, Truyện new là nam nhi trai hơn đôi mươi tuổi, loại độ tuổi sung sức nhất của tuổi thanh xuân, Truyện đã phi vào con mặt đường trộm cắp lưu manh với một người chúng ta giang hồ có tênPhạm Văn Năng (thợ cúp tại Long Xuyên).

Trong một lần đem xe của người tên tô Hồng Ph. Thì bị bắt, tiếp nối Truyện bị tòa xử sáu tháng tù nhân giam. Mặc dù nhiên, được vài tháng thì Truyện trốn trại về sinh hoạt với vợ tại Thốt Nốt, đó là lần trước tiên tên giang hồ nước này đào tẩu thành công.

Nhiều giai thoại được đồn thổi khôn xiết ly kỳ xung quanh cái brand name Bạch Hải Đường, báo chí tha hồ nước thêu dệt Bạch Hải Đường như là tay giang hồ nước hào hiệp siêng cướp của fan giàu chia cho tất cả những người nghèo, chăm nhắm vào các cố vấn Mỹ và những sĩ quan tiền cảnh sát, quân đội.

Đặc biệt, có tương đối nhiều giai thoại về chuyện cảnh sát sài gòn bắt giam Bạch Hải Đường như là “bắt cóc bỏ đĩa”, bởi y có biệt tài quá ngục rất thần kỳ.

Xem thêm:

Vừa trốn khỏi nơi giáo dục, khoảng một năm sau, Bạch Hải Đườngbị bắt vày lấy trộm xe đạp, bị tòa xử bố tháng tù đọng giam.Ở trạiđược khoảng tầm một tháng, "siêu trộm"lại trốn về Long Xuyên, cùng rất 3 đối tượng người sử dụng khác thương hiệu Năng, Triệu với thêm Nguyễn Văn Hà, tứ tên nàyđi ăn trộm đồ trong nhà người khác chào bán lấy tiền ăn xài như trước.

Trước khi Bạch Hải Đường lại trốn trại, hắn để lại một lá thư: “...Vì trả cảnh gia đình nên tôi mới trốn và tôi hứa là về sẽ tăng gia sản xuất nhằm sống. Tôi ko phạm tội nữa”. Nhưng lại Bạch Hải Đường không duy trì đúng lời hứa, ko lâu sau hắn lại chiếm 100 cây xoàn ở vùng biên cương Châu Đốc và bị bắt sau khi 3 viên đạn bắn vào bắp chân.

Bị bắn 3 phạt súng vào chân,Bạch Hải Đường trọng thương. Về mang đến trại giam, hắn gần như là mất sức. Mặc dù nhiên, khi lốt thương đã bắt đầu khô và lành, hắn đã tiến hành cuộc đào tẩu ngoạn mục để cho báo giới và toàn dư luận ngày ấy rất là kinh hoàng.

Khi đó vị trí giamBạch Hải Đường là 1 nhà phạm nhân kiên cố, hắn lại bị cùm tay chân. Nhưng tận dụng lúc cán cỗ trại giam mất cảnh giác,Bạch Hải Đường cùng đồng bọn lặng lẽ khoét mỏng dính dần bức tường nhà giam, cho lúc chỉ cần dùng lực đẩy nhẹ là rất có thể thông ra ngoài thì chúng dừng lại. Vào trong 1 đêm mưa gió vào giữa tháng 5/1980, khi lực lượng quản lí giáo mất cảnh giác, Bạch Hải Đường đã thuộc 4 phạm nhân không giống chui ra bên ngoài tẩu thoát. Trước khi trốn trại, hắn không bao giờ quên để lại loại chữ:"Nơi đây chưa phải chốn dừng bước giang hồ của Bạch Hải Đường".

Đó là lần thiết bị năm, BHĐ yêu cầu bước qua cổng công ty giam. Thời gian này, y bắt đầu được 30 tuổi đời.

Một lần nữa, thương hiệu giang hồ nổi tiếng lại đào thoát ra khỏi vòng vây luật pháp và một cuộc truy vấn bắt nữa bắt đầu. Bởi vì lần này sau khoản thời gian ra ngoài trại giam,Bạch Hải Đường ngoài ra thận trọng hơn vô cùng nhiều. Hắn "im hơi lặng tiếng" một thời hạn rất lâu.

Một tổ công tác đặc biệt quan trọng ngay kế tiếp được thành lập, với quyết tâm tìm kiếm và săn lùng bằng được Bạch Hải Đường bắt về trong thời gian sớm nhất. Sau đó, từ các nguồn tin, các thám thính xác định, Bạch Hải Đường đang ẩn náu tận nhà vợ hắn ở một vùng sâu trực thuộc tỉnh Sóc Trăng.

Tổ công tác làm việc của ông Thanh đã phân tích rất kỹ địa hình chỗ Bạch Hải Đường trốn cũng giống như tính cách và tâm lý của hắn. Theo đó, giả dụ xông thẳng vào trong nhà thì cơ hội bắt được Bạch Hải Đường hết sức khó, vì chưng y là một trong những kẻ khôn xiết nhanh, tốt võ với khỏe mạnh.

Nghiên cứu kỹ, tổ công tác đưa ra quyết định dùng một tín đồ (cùng phòng giam và thuộc vượt lao tù với Bạch Hải Đường nhưng mà đã hợp tác ký kết với công an để nhử y ra ngoài.

Gặp lại người bạn tù năm xưa, Bạch Hải Đường vui mừng, tuy thế hắn không ngờ ngay kế tiếp hắn bị chuyển vào tròng và bị tóm gọn với phát bắn thứ 4 vào chân.

Bạch Hải Đường như nhỏ thú dính bả cố đánh trả hòng bay nhưng cuối cùng vẫn bất lực.Trở về đơn vị tạm duy trì công an tỉnh An Giang, lần này vệt thương trên đùi Bạch Hải Đường càng nặng thêm, mặc dù các bác sỹ tận tình quan tâm nhưng vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm, y cứ nằm trệt một chỗ.

Nhưng cũng giống như bao lần khác, hắn không chịu tắt hơi phục ngay. Hắn những lần "mưu toan" với chiếc còng nhằm vượt ngục nhưng hầu như không qua đôi mắt được quản ngục.

Không gian của hắn chỉ là 4 bức tường chắn chật hẹp, thế nhưng vào một buổi trưa khi những quản tù ăn cơm thì bỗng nhiên nghe thấy giờ đồng hồ lộc cộc phạt ra từ ngôi nhà giam hắn. Mau lẹ chạy đến, cán cỗ coi ngục phát hiện phòng giam trọn vẹn trống trống rỗng chỉ thấy cái còng đã trở nên phá.

Ngước lên trần nhà giam, cán cỗ coi ngục chẳng thể ngờ Bạch Hải Đằng sẽ đu lên như một bé vượn để phá lưới bay ra ngoài. Thấy bản thân bị phân phát hiện, hắn ngoan ngoãn dancing xuống như không dù đôi bàn chân vẫn bị thương buộc phải đi mỗi bước tập tễnh. Hắn bảo: "Chỉ là nằm mộng thấy bà mẹ gọi về đề nghị định ra ngoài một chút thôi".

Những lần sau đó, phần nhiều những còng khoá phần đa bịBạch Hải Đằng bẻ được hết cho nỗi cán cỗ trực tiếp quản hắn yêu cầu làm dòng cùm chân được lồng vào thanh sắt dài, to gắn sát ra tận chống của người quản ngục. Như thếBạch Hải Đằng bắt đầu không tò mò được ổ khoá nữa.

Do những lần bị thương, không chịu đựng chữa trị, khinh nhờn tính mạng, phải bệnh tật của Bạch Hải Đường càng ngày nặng. Dù đã có cán cỗ quản giáo tận tình chữa trị, lo thuốc men, nhưng Bạch Hải Đường không thoát khỏi số phận trong tuổi 33.

Những ngày cuối đời vào trại trợ thì giam Công an tỉnh giấc An Giang, lúc được hầu như cán bộ quản giáo tận tình quan tâm bệnh tật, thân thiết giáo dục, rượu cồn viên, Bạch Hải Đằngđã những lần rơi nước mắt.

Suốt hơn 2 năm ở vào trại tạm giam, Bach Hải Đằngmới nhận ra thế làm sao về dòng gọi là “thủy chung”, “tình huynh đệ”... Khi không hề có một người thân trong gia đình thích, các bạn bè, vk con mang đến nhà giam hỏi thăm y lấy một lời.